Ngày đó, lớp mình nằm ở dãy phòng cũ, tường vàng đã bong sơn, mỗi khi mưa là nghe mùi ẩm pha với mùi giấy vở mới rất đặc trưng. Tụi mình ngồi chung một bàn dài, mặt bàn đầy vết khắc nguệch ngoạc: tên bạn bè, mấy trái tim con con, cả dòng chữ “9A1 muôn năm” viết bằng cây bút xóa mà chẳng ai nhớ là của đứa nào.
Sáng nào cũng vậy, tiếng chuông vào lớp vừa reo là cả đám lục đục mở cặp sách. Có đứa quên vở, có đứa quên bút, còn có đứa mang đủ mọi thứ trừ sách giáo khoa. Thế là hộp bút trở thành vật “dùng chung”, chuyền tay nhau cây bút mực đã gần hết, cây bút chì gọt nham nhở, cục tẩy mòn vẹt chẳng còn vuông vức. Lạ lắm, dùng chung vậy mà chẳng ai khó chịu, chỉ thấy thân.
Trong giờ học, thầy cô giảng bài trên bảng, phấn trắng kêu kít kít, bụi phấn bay lơ lửng trong nắng. Dưới lớp, tụi mình vừa chép bài vào quyển vở kẻ ngang, vừa lén chuyền nhau tờ giấy gấp tư. Trên đó toàn mấy dòng ngắn ngủn: “Chiều nay kiểm tra không?”,“Ra chơi mua bánh tráng nha”. Chữ viết vội, xiêu xiêu, nhưng giữ lại thì thành cả một kho báu.
Giờ ra chơi là lúc đồ dùng học tập bị lấy ra giỡn nhiều nhất. Thước kẻ dùng để gõ nhịp hát linh tinh, bìa vở đem ra quạt mát, sách giáo khoa lót ghế cho đỡ lung lay. Có hôm tụi mình chơi trò bắn tẩy, cục tẩy trắng tinh mới mua chưa được một ngày đã dính đầy mực xanh mực đỏ. Cô giáo đi ngang qua, cả đám im bặt, giấu tẩy xuống gầm bàn mà tim đập thình thịch.

Những kỷ niệm trốn dưới bàn khi cô giáo đi qua chúng tôi nhớ mãi
Những buổi học nhóm sau giờ tan trường cũng bắt đầu từ mấy món đồ rất quen. Một đứa trải tập nháp ra giữa bàn, đứa khác cầm bút chì vẽ sơ đồ nguệch ngoạc, vừa học vừa cười vì chẳng hiểu gì. Có lúc bài chưa xong mà mực bút đã lem ra tay, cả nhóm cười ầm lên, quên luôn mệt.
Rồi tới những ngày ôn thi căng thẳng. Vở đầy chữ, trang nào cũng chi chít gạch đỏ, khoanh tròn, mũi tên. Bút dạ quang đủ màu được dùng để “cầu may”, hay gạch thật nổi mấy ý quan trọng với hy vọng vào phòng thi sẽ nhớ. Đêm về, mở vở ra, nghe mùi giấy, mùi mực, thấy lòng vừa lo vừa háo hức cái kiểu cảm giác mà lớn lên rồi khó mà có lại.

Kỷ niệm ngày ấy mãi không quên
Ngày cuối cùng của năm học, lớp im lặng lạ thường. Tụi mình chuyền tay nhau vở lưu bút, dùng chính cây bút đã viết bao bài kiểm tra để viết những lời hứa ngây ngô:“Sau này nhớ gặp lại nha”,“Đừng quên nhau nha”
Nét chữ lúc đó run run, không biết vì nắng nóng hay vì sắp chia xa.
Giờ đây, khi mỗi đứa đã một nơi, chỉ cần vô tình thấy lại một cây bút bi cũ, một quyển vở học sinh, hay tiếng lật sách xào xạc, ký ức lại ùa về. Nhớ bàn học cũ, nhớ bạn bè, nhớ cái thời mà niềm vui chỉ đơn giản là được ngồi chung một bàn, dùng chung một hộp bút.
Tuổi học trò là vậy đó, không rực rỡ vì những điều lớn lao, mà lấp lánh từ những món đồ nhỏ bé đã cùng ta đi qua một thời trong veo.
Bạn có tâm tư cần lắng nghe?
Chia sẻ cùng với chúng tôi